Thành Đạt

Thành đạt không phải ở người giúp đỡ mà chính do lòng tự tin. (A. Braham Lincoln )

Bí quyết của sự thành công – nếu có - đó là khả năng tự đặt mình vào địa vị người khác và xem xét sự vật vừa theo quan điểm của họ vừa theo quan điểm của mình. (Henry Ford)

Người bị vấp ngã là người dám liều mình. Qua cách họ đối phó với sai lầm, ta có thể đoán dược cách họ giải quyết khó khăn trong tương lai. (Bill Gates)

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tài Chính - Ngân Hàng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tài Chính - Ngân Hàng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Tổng giám đốc quỹ đầu tư đi ‘ngược dòng’

Thành lập quỹ đầu tư vào đúng lúc thị trường chứng khoán khủng hoảng nhưng ông Trần Thanh Tân – Tổng giám đốc Công ty cổ phần quản lý quỹ đầu tư Việt Nam (VFM) lại nhìn nhận đó là thời cơ tốt.

Khi cậu sinh viên trường Đại học Tổng hợp TP HCM – Trần Thanh Tân, bắt đầu làm quen với những môn học về tài chính cũng là lúc kinh tế Việt Nam bắt đầu mở cửa. Làm chủ nhiệm câu lạc bộ kinh tế của trường, Tân có nhiều cơ hội gặp mặt các chuyên gia kinh tế, tài chính có tiếng thời đó như Lâm Võ Hoàng, Trần Tô Tử, Trần Du Lịch… Vị chủ nhiệm câu lạc bộ này cũng mời được các chuyên gia nói trên đến trường nói chuyện về các vấn đề tài chính, chứng khoán - lúc đó còn rất xa lạ với cả sinh viên các trường kinh tế.

Tốt nghiệp đại học năm 1991, Trần Thanh Tân lại có cơ hội gắn bó với ngành tài chính khi được nhận vào làm việc tại Peregrine Capital Vietnam. Đây là một công ty Hong Kong chuyên nghiên cứu các dự án đầu tư vào thị trường vốn và giúp các cơ quan Chính phủ xây dựng mô hình thị trường chứng khoán Việt Nam.

Cũng nhờ vậy, một cậu sinh viên mới ra trường đã có cơ hội tiếp xúc và học hỏi nhiều kiến thức, kinh nghiệm về quá trình cổ phần hóa và thị trường chứng khoán. Đây là điều rất ít người có được vào thời điểm đó khi mà những nền móng sơ khai cho thị trường chứng khoán còn chưa hình thành.

Nhờ những kinh nghiệm và kiến thức "hiếm có, khó tìm" tại Peregrine Capital Vietnam, năm 1994, ông Tân trở thành sáng lập viên của Quỹ đầu tư Dragon Capital cùng 3 người khác và đảm nhiệm vị trí Giám đốc phụ trách Đầu tư và Thị trường vốn.

Năm 2003, thị trường chứng khoán Việt Nam lâm vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng, giá cổ phiếu trên thị trường tuột dốc thê thảm, khối lượng giao dịch nhiều phiên chỉ đạt vài tỷ đồng, Vn-Index có lúc chỉ còn 130 điểm. Công ty cổ phần quản lý quỹ đầu tư Việt Nam (VFM) do ông Trần Thanh Tân làm Tổng giám đốc (được Dragon Capital cử sang) ra đời đúng vào thời điểm này.

Vị tổng giám đốc cho biết, không ai muốn chọn thời điểm xấu của thị trường để bắt đầu kinh doanh. Nhưng việc thành lập VFM đã bị trì hoãn nhiều lần bởi các thủ tục pháp lý và đến khi hoàn thành thì gặp ngay lúc khủng hoảng. “Tôi không thể chọn thời điểm thuận lợi hơn cho việc ra đời của VFM nhưng có thể tận dụng cơ hội cho dù nhỏ trong hoàn cảnh đó”, ông Tân nói.

Theo ông Tân, thị trường khủng hoảng là cơ hội để đầu tư với giá rẻ. Ảnh: NVCC
Theo ông Tân, thị trường khủng hoảng là cơ hội để đầu tư với giá rẻ. Ảnh: NVCC

Chỉ vài tháng sau khi VFM được thành lập, quỹ đóng đầu tiên tại Việt Nam - Quỹ đầu tư VF1 với số vốn huy động ban đầu 300 tỷ đồng cũng được ra mắt. Tranh thủ cơ hội khi thị trường giá xuống, ông Tân quyết định giải ngân mạnh vào nhiều cổ phiếu có tiềm năng tăng trưởng. Trong khi đó, hầu hết những nhà đầu tư trên thị trường đều e ngại đổ tiền vào chứng khoán bởi tâm lý quá bi quan.

Chính những khoản đầu tư mang tính chiến lược vào thời điểm thị trường khủng hoảng là nguyên nhân giúp Quỹ đầu tư VF1 có những kết quả kinh doanh đột biến vào những năm sau đó. Vào lúc cao điểm, VFM quản lý tổng giá trị tài sản ròng (NAV) của Quỹ đầu tư VF1 là khoảng 3,000 tỷ đồng (tháng 3/2007) với giá giao dịch của VF1 trên thị trường tăng tới hơn 50.000 đồng mỗi chứng chỉ quỹ.

Vị CEO của VFM tâm sự: “Nhiều người nhìn vào thời điểm thành lập quỹ nói rằng chúng tôi gặp vận xui. Thế nhưng, nếu nhìn ở góc độ khác thì đó là thời cơ tốt để đầu tư với giá rẻ khi thị trường xuống”. Khi thị trường mới mở cửa và liên tục tăng điểm, cứ mua cổ phiếu là lãi to, vai trò của nhà quản lý quỹ không được xem trọng. Thế nhưng khi khủng hoảng, nhiều nhà đầu tư cá nhân rời bỏ thị trường thì vai trò của những tổ chức tài chính như quỹ đầu tư mới nổi lên và cơ hội cho VFM cũng bắt nguồn từ đó, ông Tân phân tích.

Năm 2008, thị trường chứng khoán lại lâm vào khủng hoảng và các quỹ đầu tư do VFM quản lý cũng rơi vào tình cảnh khó khăn nghiêm trọng. Ngoài việc giá của cổ phiếu trong danh mục và chứng chỉ quỹ trên thị trường lao dốc cực mạnh, người đứng đầu VFM cũng đứng trước sức ép rất lớn.

Ông Tân kể lại, năm đó, trong đại hội các nhà đầu tư, một nhà đầu tư lớn tuổi có tâm sự bên lề với lãnh đạo VFM: “Anh Tân ơi, tôi đã bỏ đến đồng tiền hưu cuối cùng dành dụm được vào quỹ đầu tư của anh. Anh bảo là thị trường như vậy thì khó mà làm tốt hơn được, tôi nghĩ cũng đúng. Nhưng anh thì vẫn được hưởng lương như bình thường, còn nhà đầu tư như tôi thì sao?”. Lời tâm sự chân thành của nhà đầu tư này khiến ông Tân rất trăn trở.

Thị trường khủng hoảng giống như trời mưa to, ai cũng sẽ bị ướt. Ảnh: NVCC
Thị trường khủng hoảng giống như trời mưa to, ai cũng sẽ bị ướt. Ảnh: NVCC

Vị lãnh đạo quỹ đầu tư này bộc bạch, thị trường khủng hoảng cũng giống như trời mưa to, ai cũng bị ướt. Nếu là người chuyên nghiệp, chuẩn bị tốt để đối phó tình huống sẽ ít thiệt hại hơn. Thêm vào đó, nếu biết chọn thời điểm đúng để giải ngân thì đây là một cơ hội đem lại lợi nhuận lớn sau đó. Thế nhưng, không phải ai cũng hiểu được điều đó và có thể họ đã bán chứng chỉ quỹ trước khi thành quả thực sự chỉ cách đó không xa.

Một năm sau, trong khi một số công ty và quỹ đầu tư khác chưa vượt qua khỏi cơn khủng hoảng thì các quỹ đầu tư do VFM quản lý lại có một năm thành công lớn. Được sự đồng ý của nhà đầu tư, năm 2009, Quỹ đầu tư VF1 thực hiện chia cổ tức bằng tiền mặt lên tới 22% và 16% cho Quỹ đầu tư VF4 trên mỗi chứng chỉ quỹ. Đây là tỉ lệ chia cổ tức rất cao so vào thời điểm đó.

Tuy nhiên, năm tiếp theo (2010), khi thị trường chứng khoán lại bất ổn, giá của nhiều blue-chip sụt giảm mạnh, các quỹ đầu tư của VFM lại lâm vào khó khăn. Người đứng đầu của VFM cho biết, trong bối cảnh hầu hết nhà đầu tư đều hoảng sợ, giá cổ phiếu xuống mức hợp lý thì đó là cơ hội để đầu tư chờ thị trường phục hồi vào năm 2011. Hành động như vậy thường bị xem là “ngược dòng”.

Theo phân tích của vị tổng giám đốc này, các thị trường chứng khoán đều đã có sự phục hồi và tăng trưởng tốt cùng với sự phục hồi của nền kinh tế toàn cầu. Tuy nhiên thị trường Việt Nam đang là một ngoại lệ. Từ đầu năm 2010 đến thời điểm này, tại thị trường khu vực, trong khi chứng khoán Malaysia tăng khoảng 20%; Thái Lan, Indonesia, Philipines tăng khoảng 40% thì Việt Nam giảm khoảng 15%.

Sự suy giảm này có phần tác động bởi các biến động của kinh tế vĩ mô nhưng với diễn biến hiện tại, thị trường đang hướng tới một giai đoạn tăng trưởng mới vào nửa cuối năm sau khi các điều chỉnh vĩ mô đang đi đúng hướng, ông Tân nhận xét.

Vị tổng giám đốc từng trải qua nhiều sóng gió với thị trường chứng khoán Việt Nam nói: “Hôm nay có vẻ mọi việc đang rất xấu tưởng rằng đang ở bờ vực thẳm thì bỗng ngày mai người ta lại nhìn thấy thiên đàng. Đây chính là điều làm nên vẻ đẹp của thị trường chứng khoán bởi tính bất ngờ và khó dự báo”.

Chia sẻ về những kinh nghiệm “vượt bão” của mình, ông Tân cho rằng, ngoài sự tận tụy và cố gắng hết mình thì yếu tố quan trọng là sự minh bạch. Nếu thị trường khó khăn, mình biết nhận sai và công khai với nhà đầu tư về cả mặt tốt và mặt xấu khi đưa ra quyết định thì người làm quản lý mới mong nhà đầu tư hiểu, chấp nhận và kỳ vọng một tương lai tốt hơn.

Khi nói về những yếu tố thành công trong ngành tài chính, chứng khoán, vị tổng giám đốc này đề cập tới yếu tố may mắn và sự chia sẻ. “Tôi thấy có rất nhiều người tài giỏi và thông minh nhưng chưa thành công vì thiếu yếu tố nhỏ là sự may mắn. Còn đối với những người thành công nếu thiếu đi sự chia sẻ một phần trách nhiệm với xã hội thì thành công cũng khó kéo dài”, chuyên gia này bộc bạch.

Có lẽ cũng vì lý do này mà tổng giám đốc của VFM thường cùng vợ và các con thường xuyên tự thực hiện những hoạt động xã hội. Vợ chồng ông Tân cùng những người bạn thành lập quỹ từ thiện nhỏ như là nhà tài trợ chính của chương trình học bổng cho các bé gái do báo Phụ Nữ TP HCM tổ chức và cùng giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, cơ nhỡ.

Những lần như vậy đem lại cho ông Tân và gia đình những niềm vui rất lớn. Ông tâm sự: “Khi nhìn thấy một khuôn mặt rạng rỡ, một ánh mắt vui mừng từ những người mình đến tặng quà, tôi và những người thân trong gia đình vui suốt cả ngày. Chính sự chia sẻ qua những chuyến đi thiện nguyện là yếu tố giúp tôi về lại trạng thái cân bằng sau những sóng gió trên thị trường chứng khoán”.

Hoàng Ly

(Theo VnExpress.net)

CEO tương lai DongABank: Người mê thử thách lớn

Mới bước qua tuổi 31, Lê Trí Thông đã được nhắm vào vị trí Tổng giám đốc của Ngân hàng cổ phần Đông Á (DongABank) trong thời gian tới, thay cho vị CEO nổi tiếng Trần Phương Bình.

"Khi nhận thông tin này, tôi thực sự rất vui. Vì đó là sự ghi nhận lớn dành cho những đóng góp của cá nhân đối với ngân hàng", anh bộc bạch.

Tuy nhiên, Thông cho biết anh không ảo tưởng hay quá vui mừng. "Vị trí CEO đòi hỏi nhiều phẩm chất và sẽ dành cho người phù hợp nhất ở thời điểm đó nên cơ hội dành cho tất cả mọi người xứng đáng. Mục tiêu lớn nhất của tôi là trở thành một nhà quản trị xuất sắc và góp sức cho sự lớn mạnh của tổ chức - dù khi đó đang nắm giữ vị trí nào", anh nhấn mạnh.

Năm 2004, khi 25 tuổi, anh là một sinh viên trẻ tuổi nhất được trường kinh doanh SAID - Đại học Oxford nhận vào học chương trình MBA. Chính sự “đặc cách” này mà anh nhiều phen lao đao khi phải "so tài" với những “tiền bối” đồng khóa.

Trở thành nhà quản trị hoàn hảo là khát khao lớn nhất của anh. Ảnh: NVCC

Anh cho biết, những người cùng lớp ai nấy đều là thạc sĩ, tiến sĩ, giảng viên đại học… và phần lớn đều đến từ các nước phát triển. Trong khí đó, anh chỉ là một sinh viên ‘baby”, kiến thức cũng như kinh nghiệm đều kém hơn, ngoại ngữ thì hạn chế…

Chưa hết, phương pháp học cũng rất khác với các bạn ở đây. Do đó, mỗi lần làm việc nhóm, Thông gặp không ít khó khăn. Áp lực vì thế ngày càng đè nặng. “Có lúc, tôi cảm thấy rất tự ti và tự dằn vặt mình tại sao phải 'chui' vào cái chốn khổ ải này. Nhưng rồi, chính sự tự ti ấy lại dấy lên trong tôi một quyết tâm phải học bằng mọi giá và không được chùn bước”, anh cho biết.

Trong học kì đầu tiên, để theo kịp chương trình, Thông dành toàn bộ thời gian thư giãn cho việc học. Nhiều đêm anh chỉ ngủ 3-4 tiếng đồng hồ để thức đọc sách, nghiên cứu tài liệu... Chưa đầy 4 tháng, anh sụt hơn 4kg.

Sau kỳ học đầu tiên, cậu sinh viên "baby" đã bắt kịp với cách học tại đây và có thời gian để giao lưu, tham dự hội thảo... Anh không những bắt kịp chương trình so với các bạn cùng khoá mà còn đoạt luôn học bổng toàn phần duy nhất của chương trình MBA – học bổng Naomi Molson Scholar dành cho sinh viên xuất sắc và có tiềm năng phát triển sự nghiệp. Năm sau đó, anh nhận được giải thưởng tốt nghiệp xuất sắc tại Đại học Oxford.

Sau khi hoàn thành chương trình đào tạo MBA, anh có thời gian ngắn làm việc tại tập đoàn Exxon Mobil (Anh) trước khi về Việt Nam. Năm 2007, khi đang là Tổng giám đốc Công ty cổ phần TIE - một trong những nhà phân phối lớn nhất Việt Nam về điện tử, công nghệ thông tin và viễn thông, anh đã nhen nhóm tình yêu đối với ngành tài chính.

Thời gian đó, anh “bén duyên” cùng Ngân hàng Đông Á bằng việc đóng góp những ý tưởng triển khai các dịch vụ ứng dụng công nghệ thông tin tại nhà băng này. Đến năm 2008, Thông chính thức đầu quân cho DongAbank và kiêm nhiệm nhiều vị trí cấp cao như: Phó tổng giám đốc ngân hàng, Chủ tịch Công ty Kiều hối Đông Á, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty cổ phần Thẻ Thông Minh Vi Na...

Khi tiếp nhận vai trò Chủ tịch Công ty Kiều hối Đông Á, anh bắt tay ngay vào việc sắp xếp và tái cấu trúc lại hệ thống quản lý. Bên cạnh đó, anh xuống tận nơi để hướng dẫn nhân viên cách làm việc mới. Thay vì ngồi ở văn phòng như trước đây, Thông khuyến khích mọi người tự đi ra thị trường dò xét tình hình, theo dõi động thái của công ty bạn. Chính anh cũng thường xuyên ra ngoài thăm dò tình hình để có thể đưa ra những chính sách làm việc sát với biến động của thị trường.

Sau hơn 2,5 năm, anh cùng đồng nghiệp xây dựng được một văn hóa làm việc mới trong công ty, ứng dụng thành công công nghệ thông tin, đưa ra các sản phẩm mới mang lại nhiều tiện ích cho khách hàng... góp phần đưa tổng doanh thu kiều hối năm 2010 ước đạt hơn 1,2 tỷ USD. Công ty cũng tăng trưởng hơn 2,5 lần về lợi nhuận và là tổ chức duy nhất tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương nhận được giải thưởng của Hiệp hội các mạng lưới chuyển tiền quốc tế (IAMTN), sánh vai cùng 6 tổ chức chuyển tiền hàng đầu thế giới.

Với “đứa con” mới của DongAbank - Công ty cổ phần Thẻ thông minh Vi Na, anh gần như phải bắt tay vào xây dựng từ đầu. Ngoài việc thiết lập được một bộ máy vận hành tốt, sản phẩm nổi bật mà công ty chế tạo và thương mại hóa thành công là máy ATM nhả vàng đầu tiên tại Việt Nam. Để có thể giới thiệu chiếc máy ATM nhả vàng "Made in Vietnam" ra thị trường, anh và và các cộng sự đã mất 2 năm và nhiều đêm mất ngủ.

Bên cạnh đó, công ty còn thực hiện thành công việc kết nối liên mạng ATM & POS toàn quốc cùng với Smartlink, Banknetvn, ra đời nền tảng thanh toán điện tử VNBC. Chưa hết, công ty còn nghiên cứu và phát triển thành công thiết bị tiết kiệm năng lượng cho máy ATM đầu tiên tại Việt Nam.

Thông cho biết, dù máu kinh doanh đã bắt đầu từ năm 10 tuổi, nhưng anh lại quyết định thi đại học chuyên ngành kỹ thuật. Anh là kỹ sư Công nghệ hóa học, thực phẩm hạng xuất sắc, đứng đầu danh sách tốt nghiệp của Đại học Bách khoa - Đại học Quốc gia TP HCM năm 2002.

Việc chọn chuyên ngành kỹ thuật do ảnh hưởng của bố vốn là một doanh nhân xuất thân từ dân kỹ thuật. Định hướng học hành này càng được củng cố khi anh đọc cuốn tự truyện “Đời kinh doanh” của Lee Iaccoca - vị Tổng giám đốc huyền thoại đã vực dậy hãng ôtô trên bờ vực phá sản (Chrysler). Ông này được anh coi như một thần tượng, cũng xuất thân từ dân kỹ thuật.

Phó Tổng giám đốc luôn tâm niệm "khát khao chính là điểm tạo nên thành công và sự khác biệt giữa nhiều người. Ảnh: NVCC

Anh nghiệm ra rằng, giữa kỹ thuật và kinh doanh có mối dây liên hệ rất chặt chẽ - vừa đối lập vừa tương hỗ. Những người vốn là dân kỹ thuật thường có tư duy khoa học, logic và sự điềm tĩnh. Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, họ vẫn có thể kiểm soát tốt tình huống. Còn một nhà kinh doanh thường đi kèm với sự linh hoạt và chấp nhận mạo hiểm trong công việc. "Điều quan trọng nhất là phải hài hòa giữa hai con người này", anh chia sẻ.

Tuy khác thế hệ với ông Trần Phương Bình - vị Tổng giám đốc đương nhiệm của Ngân hàng Đông Á, nhưng Thông luôn có chung sự chia sẻ, và khát khao đưa ngân hàng theo hướng chuyên nghiệp và bài bản về mặt quản trị. Có thể đó cũng là một trong những lý do quan trọng giúp anh chiếm được sự tín nhiệm từ vị CEO đương nhiệm.

Theo Thông, giữa hai thế hệ quản trị hiện tại ở Đông Á có chung những khát khao lớn và tính trách nhiệm rất cao, nhưng do xuất phát điểm và tư duy khác nhau nên có những điểm khác biệt. Lực lượng tiền bối là những người có thâm niên kinh nghiệm với mối quan hệ rộng. Còn doanh nhân trẻ là người được đào tạo bài bản, có khả năng tạo ra những sản phẩm dịch vụ táo bạo, độc đáo; kiến thức được trui rèn vững chắc. "Nếu có sự kết hợp cả hai thì sẽ tạo nên sức mạnh tổng lực cho một tổ chức", anh khẳng định.

Anh bộc bạch, tham gia vào lĩnh vực tài chính chưa lâu nhưng nó đã tạo cho anh rất nhiều lực hút. Bởi lẽ, đây là một lĩnh vực có sự kết hợp rất chặt chẽ giữa logic của khoa học với tính hành vi của con người. "Để thành công trong một môi trường cạnh tranh gay gắt này, quan trọng nhất là yếu tố cân bằng. Cân bằng giữa lý tính và cảm tính, giữa công việc và cuộc sống; giữa lợi ích cổ đông, nhân viên và khách hàng, dài hạn và ngắn hạn", Thông chia sẻ.

Bên cạnh yếu tố tự cân bằng, thành công của anh ngày hôm nay còn bắt nguồn từ người bố. Ông hầu như chưa bao giờ áp đặt cho anh điều gì mà chỉ đem lại cho con trai những lời khuyên và cơ hội tiếp xúc với nhiều người khác nhau trong giới kinh doanh. “Trong những cuộc họp, bên cạnh bố xuất hiện một cậu nhóc kè kè không còn là chuyện lạ với nhiều người. Nhờ vậy, kinh nghiệm thương trường của tôi được hình thành ngay từ nhỏ”, Thông tâm sự.

Ngoài ra, với anh, khát khao bao giờ cũng là điểm làm nên sự khác biệt giữa những người trẻ. "Ai có ước mơ lớn, dám chấp nhận thử thách, chấp nhận thất bại, dám đi trên những con đường xa và đầy chông gai... thì thành công sẽ đến. Còn những bạn trẻ có khát khao nhỏ, tư duy tìm công việc nhẹ nhàng... thì trước sau gì cũng có ngày 'giấc mơ con đè nát cuộc đời con'", anh chia sẻ.

Lệ Chi

(Theo VnExpress.net)

Người đi xuyên khủng hoảng - CEO của BaoViet Bank

Làm lãnh đạo ngân hàng liên doanh với 2 lần đối tác ngoại phá sản, lập nhà băng cổ phần đầu tiên theo quy chế mới bất thành vì chính sách thay đổi… số phận không dành sự dễ dàng cho CEO của Ngân hàng Bảo Việt.

Tốt nghiệp Đại học Tài chính, chàng trai Phan Đào Vũ được phân vào làm việc tại Vụ Tín dụng Thương nghiệp (khi đó gọi là Ngân hàng Thương nghiệp) – Ngân hàng Nhà nước Việt Nam tại TP HCM. Chỉ trong vài tháng đầu tiên, Vũ đã gây được ấn tượng mạnh với cấp trên sau buổi đảm nhận công việc thư ký cho một cuộc họp lớn của toàn miền Nam được tổ chức tại TP HCM.

Biên bản viết tay với đầy đủ các ý kiến, đề xuất, kết luận… của các thành viên tham dự được cậu sinh viên mới ra trường thực hiện một cách xuất sắc khiến cả những vị lãnh đạo có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành cũng ngạc nhiên. Sau sự kiện này, Vũ được đặc cách phân công vào bộ phận tổng hợp, chuyên viết chế độ chính sách cho hoạt động tín dụng. Đây là nơi vốn dành cho những cán bộ có kinh nghiệm trong ngành ngân hàng, chứ chưa từng xuất hiện sinh viên mới ra trường.

Say mê nghiên cứu và rất xông xáo trong việc tìm hiểu thực tế cho vay thu mua lương thực ở Đồng bằng Sông Cửu Long vốn là mảng dụng nóng bỏng nhất thời kỳ đó, Vũ được đánh giá rất cao về nghiệp vụ. Một cán bộ trẻ 22 tuổi, mới vào nghề nhưng thường xuyên được cử đi hỗ trợ các đoàn nghiên cứu, thanh kiểm tra về khảo sát tình hình cho vay thương nghiệp ở khu vực phía Nam.

Ông Phan Đào Vũ - CEO của BAOVIET Bank. Ảnh: Lê Thanh
Ông Phan Đào Vũ - CEO của BAOVIET Bank. Ảnh: Lê Thanh

Có lần, một đoàn công tác cấp cao của Ngân hàng Trung ương về kiểm tra tại An Giang, và Vũ cũng được cử đến hỗ trợ nghiệp vụ. Hôm đó, Vũ ăn mặc kiểu thanh niên trông hơi hippie khiến vị trưởng đoàn cứ trố mắt nhìn. Ông này không thể tin nổi là một cậu trai trẻ măng như vậy lại được chỉ định để giúp đỡ đoàn thanh tra toàn thành viên cấp cao, làm những điều tra quan trọng…

Tuy nhiên, vị trưởng đoàn cũng nhã nhặn nói với Vũ: “Chắc có sự nhầm lẫn. Đoàn thanh tra đã đủ người rồi, cháu ạ!”. Lúc đó, tài năng trẻ của Văn phòng Ngân hàng Nhà nước phía Nam chợt hiểu…

Năm 1984, Vũ ra Hà Nội và vẫn làm việc tại Vụ Tín dụng Thương nghiệp của Ngân hàng Trung ương. Tương tự như ở phía Nam, anh là cán bộ trẻ nhất của vụ. Chỉ một thời gian ngắn, Vũ giành được sự tin cậy cao của các lãnh đạo, những chuyên viên có bề dày kinh nghiệp tại vụ.

Anh là cán bộ trẻ hiếm hoi của Ngân hàng Trung ương lúc đó được tham gia các buổi họp góp ý quan trọng về chế độ chính sách với thống đốc, phó thống đốc và các vụ trưởng… Vũ cũng là thành viên trẻ tuổi nhất của Vụ Tín dụng Thương nghiệp từ khi gia nhập vụ năm 1980, cho đến lúc chuyển đổi mô hình tổ chức, cơ cấu lại thành Vụ Tín dụng vào năm 1988.

Trong quá trình soạn thảo các văn bản chế độ, anh trở thành người đầu tiên đưa ra và chứng minh được công thức tính nợ quá hạn trong cho vay luân chuyển. Trước đó, ngân hàng chỉ xác định được nợ quá hạn đối với cho vay từng lần. Với vay luân chuyển cho các đơn vị kinh doanh thương nghiệp thời kế hoạch hóa tập trung, do không thấy rõ thời hạn từng khoản vay nên cũng không tính được nợ quá hạn. Điều này đã tồn tại từ hàng chục năm trước đó với sự trăn trở của nhiều chuyên gia kỳ cựu ngành ngân hàng.

Một bước ngoặt lớn xảy ra năm 1990 khi Vũ vào lại TP HCM để gia nhập một công ty liên doanh lần đầu tiên tổ chức thanh toán thẻ tín dụng VISA tại Việt nam. Vũ cùng các đồng nghiệp triển khai thành công việc giới thiệu, phát triển mạng lưới chấp nhận thẻ (merchants) và tổ chức thanh toán thẻ tín dụng tại thị trường TP Hồ Chí Minh.

Năm 1991, khi Indovina Bank – ngân hàng liên doanh đầu tiên tại Việt Nam được thành lập, Vũ được tuyển chọn làm Trưởng phòng Hành chính - Nhân sự, mà tiếng Anh chưa tốt. Ở vị trí phải liên tục giao tiếp với các đồng nghiệp nước ngoài, viết memo bằng tiếng Anh, Vũ rất vất vả trong những ngày đầu vì hạn chế về tiếng Anh của mình. Từ vị trí “ngôi sao đang lên”, anh giống như một “người rừng” ở môi trường mới.

Điều này cộng với nhân tố là dân “Bắc Kỳ”, Phan Đào Vũ không nhận được mối thiện cảm từ các đồng nghiệp khác tại ngân hàng lúc đầu. Cũng vì thế, anh phải thực hiện những nỗ lực vượt bậc để khẳng định mình và chiến thắng sự tự ti về khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh.

Số phận không dành sự dễ dàng cho ông Vũ. Ảnh: Lê Thanh
Số phận không dành sự dễ dàng cho ông Vũ. Ảnh: Lê Thanh

Trong vài tháng đầu, dù nói tiếng Anh còn kém nhưng các memo của Vũ gần như hoàn hảo. Ít người biết rằng, để có được những bản memo đó, anh phải viết đi viết lại và hỏi thêm ý kiến của thầy giáo tiếng Anh. Với năng khiếu ngoại ngữ đặc biệt, tiếng Anh của Vũ đã tiến bộ nhanh chóng. Chỉ sau một năm làm việc tại Indovina Bank, anh đã có thể làm điều phối viên các hội nghị, hội thảo bằng tiếng Anh, phiên dịch cho các phiên họp Hội đồng quản trị cũng như đoàn công tác cấp cao của ngân hàng nước ngoài làm việc với các cơ quan Chính phủ.

Sự khẳng định của Vũ về khả năng làm việc đã thực sự chinh phục được các đồng nghiệp cả trong và ngoài nước tại đây. Năm 1992, anh được cử ra Hà Nội làm phó giám đốc và sau đó trở thành giám đốc chi nhánh… Năm 1997, Phan Đào Vũ trở thành ủy viên hội đồng quản trị, rồi phó tổng giám đốc thứ nhất – người đại diện vốn của phía Việt nam trong ngân hàng liên doanh từ đầu năm 1998.

Thế nhưng, vào đúng năm ông Vũ trở thành người điều hành chính tại ngân hàng này thì đối tác nước ngoài trong liên doanh gặp khó khăn nghiêm trọng trong cơn khủng hoảng tài chính Đông Á (1998-1999). Năm đó, lên máy bay sang Indonesia để họp hội đồng quản trị, tân Phó tổng giám đốc thứ nhất giật mình khi đọc báo thấy tin đối tác nước ngoài của Indovina Bank là Bank Dagang National Indonesia đã tuyên bố phá sản. Tới ngân hàng đối tác, ông Vũ thấy người dân đến xếp hàng dài trước cửa chờ rút tiền… Trước đó, Indovina Bank đã từng một lần thay đối tác cũng bởi phía nước ngoài phá sản.

Trong nước, các đối tác và khách hàng biết tin cũng ào ào rút tiền. Lúc đó, nhà băng này đã có tổng tài sản lên tới 100 triệu USD và dư nợ khoảng 90 triệu USD. Đây là cuộc thử lửa lớn đầu tiên của ông Vũ trên cương vị người điều hành chính của ngân hàng.

Indovina trải qua thời kỳ hết sức khó khăn về thanh khoản. Ông Vũ và đồng nghiệp phải vật lộn đối phó trước sự rút tiền của hàng loạt khách hàng. Chỉ có ông và một số ít đồng sự nắm được khó khăn thực sự khi tiền trên các tài khoản nostro ở nước ngoài có những khi không đủ để đáp ứng một khoản rút tiền nhỏ. Lúc đó, ông Vũ và vài đồng nghiệp không thể chia sẻ hay tiết lộ cùng ai bởi sự hỗ trợ từ các ngân hàng đại lý cả trong và ngoài nước đã khép lại.

Trong 3 tháng, với nỗ lực thu hồi nợ trước hạn để giữ vững thanh khoản, ngân hàng đã kéo được dư nợ tín dụng giảm 80% và duy trì sự ổn định tới đầu năm 2000 khi có đối tác nước ngoài mới. Trong hai năm 1998 - 1999, bất chấp sự đổ vỡ của đối tác, cộng với sụt giảm qui mô do phải giảm quá nhanh dư nợ, Indovina Bank vẫn có lãi dù không nhiều. Đây được coi là điều rất khó tin đối với những người quan tâm đến Indovina Bank lúc đó.

Trước khủng hoảng tài chính 1998-1999, Indovina Bank luôn nằm trong danh sách những ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài hoạt động hiệu quả nhất Việt Nam. Sau khi có đối tác mới, Indovina nhanh chóng phục hồi và trở lại vị trí ngân hàng hàng đầu những năm sau đó. Tuy nhiên, sau 16 năm gắn bó với Indovina Bank, ông Vũ quyết định đi tìm thách thức lớn hơn - thành lập một ngân hàng cổ phần mới theo lời mời của những nhà sáng lập.

Sau 7 tháng chuẩn bị (kể từ tháng 3/ 2007), ông đã tuyển được đội ngũ nhân sự hơn 80 người cho Ngân hàng thương mại cổ phần Công nghiệp Việt Nam gọi tắt là INBank. Bên cạnh đó, ông Vũ cũng hoàn thành việc xây dựng cơ sở vật chất cho hội sở chính, dự án ngân hàng lõi Core Banking, dự án thẻ ATM, hệ thống nhận diện thương hiệu.

Đặc biệt, vị CEO này đã hoàn thiện cơ cấu tổ chức theo mô hình hiện đại, vận hành theo nguyên tắc quản lý tập trung. Tuy nhiên, INBank đã không được cấp phép vì chủ trương của Chính phủ không cho phép một số tập đoàn nhà nước đầu tư góp vốn thành lập ngân hàng.

Tháng 10 năm 2008, sau khi kết thúc công việc với ban trù bị thành lập INBank, ông Vũ trở thành Tổng giám đốc của Ngân hàng cổ phần Bảo Việt ngay khi ngân hàng này được cấp phép. Thế nhưng, số phận dường như lại muốn thử thách ông Vũ. BAOVIET Bank ra đời và đi vào hoạt động đúng vào lúc khó khăn nhất của nền kinh tế trong cơn khủng hoảng tài chính toàn cầu khiến sứ mệnh mới của ông Vũ vô cùng thách thức.

Dù khởi đầu trong thời buổi khó khăn, nhưng ngay trong năm đầu hoạt động 2009, ngân hàng đã kinh doanh có lãi, với tổng tài sản đạt 7.300 tỷ đồng trên vốn điều lệ 1.500 tỷ đồng, mức mà hầu hết các nhà băng cổ phần trước đó phải mất mười năm hoặc hơn mới có thể đạt được. Năm 2010, BAOVIET Bank lại nhân gần gấp đôi tổng tài sản, lợi nhuận so với 2009 trong điều kiện phải đầu tư lớn về cơ sở vật chất để phát triển mạng lưới (tăng lên 26 chi nhánh) và dầu tư nhiều vào công nghệ.

Đặc biệt, hoạt động trong giai đoạn khủng hoảng nhưng nhà băng này giữ được chất lượng tin dụng ở mức tốt với việc không phát sinh nợ xấu. Năm 2011, ông Vũ và hội đồng quản trị tiếp tục đặt mục tiêu thách thức hơn cho BAOVIET Bank với việc tăng gấp đôi tất cả các chi tiêu đã thực hiện được trong năm trước để đạt được qui mô tổng tài sản 25.000 tỷ đồng sau ba năm hoạt động..

Vào lúc rảnh rỗi, CEO của BAOVIET Bank thường dành thời gian cho môn golf. Ông thích golf bởi nó giúp rèn luyện thể lực và khả cân bằng trong mọi trường hợp, sự chính xác, tính trung thực và nuôi dưỡng niềm hy vọng.

“Nếu bạn nổi cáu khi gặp chuyện không vừa ý, thì ngay sau đó bạn sẽ không thể đánh tốt, golf buộc người chơi phải rèn luyện sự cân bằng trong mọi tình huống . Thêm vào đó, golf luôn gieo vào lòng người chơi hy vọng ngày hôm sau sẽ đánh tốt hơn cho dù hôm nay đã đánh rất tốt hay rất tệ, điều này tạo ra đức tính luôn mong muốn hoàn thiện của mỗi người”, ông Vũ tâm sự.

Bên cạnh công việc, ông Vũ có một niềm tự hào lớn về gia đình với vợ là một người bạn đồng môn và đồng nghiệp ngân hàng, cùng hai cậu con trai học giỏi và thành đạt. Con trai lớn của ông đã từng đoạt giải học sinh giỏi toán-văn toàn quốc, sau đó theo học và tốt nghiệp chuyên nghành tài chính của Đai học Kinh tế London (LSE), một trong những trường về kinh tế-tài chính hàng đầu thế giới.

Với kết quả học tập xuất sắc và khả năng làm việc tốt trong thời gian thực tập, chàng trai này đã được nhận vào làm việc (đến nay đã được hai năm) ở bộ phận Investment Banking tại sở chính của HSBC tại London. Con trai thứ hai của ông Vũ đang theo học chuyên nghành kinh tế của Trường Đại học Warrick – cũng là một trong những trường danh tiếng hàng đầu tại nước Anh. “Đó là những tài sản và niềm tự hào lớn nhất của tôi”, CEO của BAOVIET Bank tâm sự.

Hoàng Ly

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

Chủ tịch HSBC: “Tôi từng du học chỉ với 16 USD”

Chủ tịch HSBC: “Tôi từng du học chỉ với 16 USD” Chủ tịch ngân hàng giàu nhất châu Âu nhớ lại thủa hàn vi: “Tôi đến New Zealand du học chỉ vẻn vẹn 16 USD trong túi. Đầu tiên là phải tìm việc làm thêm, việc mà nhiều người khác không bao giờ làm…”.

Từ năm 2005, tên tuổi của Vincent Cheng mới được đông đảo người dân Việt Nam biết đến khi ông đứng trên cương vị Chủ tịch của Ngân hàng Hồng Kông - Thượng Hải (HSBC), ngân hàng lớn nhất châu Âu và lớn nhất thế giới về tài sản có.

Sau khi nhậm chức, tân Chủ tịch HSBC đến Việt Nam, lần đầu tiên ông đặt chân đến thị trường mà ngân hàng mình đã có cả trăm năm lịch sử. Người Việt Nam bắt đầu biết đến ông với con đường “từ vỉa hè đến ghế Chủ tịch HSBC”.

Từ “vỉa hè” này được ông Vincent Cheng giải thích: “Tôi sinh ra ở một gia đình nghèo ở khu phố Shamshuipo, Cửu Long (Hồng Kông). Tôi thường phụ bố bán trái cây ven đường. Nhà nhỏ nhưng có tới 8 gia đình với 20 người cùng chung sống. Nóng bức, chật chội, tôi thường phải ra đường ngủ”.

Nằm đường, ngủ bụi là những bài học đầu tiên trong “kỹ năng” kiếm sống của nhân vật châu Á đầu tiên có vị trí lãnh đạo cao nhất của một ngân hàng châu Âu sau này.

“Thời đó, Hồng Kông còn nghèo lắm. Cha mẹ tôi tin tưởng rằng giáo dục sẽ làm thay đổi cuộc sống con người, cuộc sống nghèo khó này. Và bản thân tôi cũng ý thức được điều đó. Tôi đã học và nỗ lực làm việc để được học”, ông Vincent Cheng kể.

Đó là lần đầu tiên chàng trai Vincent Cheng xuất ngoại với mục đích trang bị cho mình những kiến thức “để thay đổi cuộc sống con người”, theo đúng khái niệm du học đang nở rộ ở Việt Nam hiện nay.

Đến New Zealand chỉ vẻn vẹn 16 USD trong túi, định hướng đầu tiên là phải làm việc để có tiền sống, tiền học. Cũng khá đơn giản, cứ gõ cửa và hỏi “các ông có việc gì cho tôi không?”. Và Vincent đã tìm một việc làm bán thời gian. Nhưng, vì một khiếm khuyết của thân thể (ông bị tật ở chân từ nhỏ) nên công việc Vincent tìm được là việc mà nhiều thanh niên hồi ấy không làm: rửa chén đĩa cho các nhà hàng.

Mỗi tuần 5 ngày, mỗi ngày 6 tiếng, mỗi tiếng được 1,5 USD. Cứ thế Vincent vừa làm vừa học cho đến khi tìm được những công việc tốt hơn. Nhưng quan trọng nhất là ông có được nguồn tài chính đảm bảo cho mục đích học tập.

Điều quan trọng nhất đó được ông Chủ tịch ngày nay truyền lại cho sinh viên Việt Nam, rằng: “Khi du học, tốt nhất các bạn hãy tìm một công việc bán thời gian để trang trải các chi phí. Các bạn có thể tìm các nguồn vốn để vay nhưng cần làm việc để trả lại số tiền đó”.

Sau khi du học, tốt nghiệp, Vincent Cheng đầu quân cho Ngân hàng HSBC. Tất nhiên là phải trải qua một cuộc sát hạch khó khăn. Đó là vào năm 1978. 10 năm làm việc miệt mài sau đó đã đưa chàng rửa bát thuê ngày nào trở thành một nhân vật có tiếng trong cỗ máy HSBC. Và năm 1989, ông Cheng chuyển sang công tác tại Bộ phận chính sách Trung ương của chính quyền Hồng Kông, với vai trò cố vấn của Thống đốc Hồng Kông. Hai năm sau, Vincent Cheng tái nhập HSBC, nắm giữ vị trí Giám đốc cao cấp của bộ phận Nghiên cứu kinh tế và chiến lược. Năm 1994, ông trở thành Giám đốc tài chính của ngân hàng khổng lồ này và chỉ một năm sau đó, tháng 5/1995, ông đã là Tổng giám đốc và nắm giữ vị trí Giám đốc điều hành.

Ngày 25/5/2005, lần đầu tiên trong lịch sử HSBC vị trí Chủ tịch được dành cho một người châu Á, không phải là người Anh: Vincent Cheng. Chàng thanh niên với 16 USD trong túi ngày nào đã là chủ tịch của một ngân hàng có mức lợi nhuận gấp 1 tỉ lần con số thủa hàn vi đó, trên 15 tỉ USD mỗi năm.

Một sự thăng tiến nhanh chóng. Đó là tài năng và động lực từ thủa hàn vi. “Nhưng, đầu quân vào HSBC không phải là sự lựa chọn tốt nhất của đời tôi, mà là chọn được ý trung nhân của mình”, ông nói.

Người đàn ông 58 tuổi này rất hạnh phúc khi nói về gia đình của mình, về phu nhân và hai cô con gái. Ông ít có thời gian cho gia đình, vì vậy, thay vì đánh golf với bạn bè, ông lựa chọn ở nhà; tất nhiên là đưa việc về nhà. Và dễ thấy trong các chuyến công du của ông, chiếc vé thứ hai thường được đặt cho vợ - “như thế tôi được gần gũi hơn với người thân, với gia đình dù công việc luôn bận rộn”.
Theo www.crmvietnam.com

Twitter Delicious Facebook Digg Favorites More